Thơ: Cá gỗ ơi!

Thằng bé tò mò chạy đến hỏi ChaRăng họ kêu quê mình ” Dân Cá Gộ”?Cha mịm cười, nỏ có chi xấu hổCái nớ con, nên biết để tự hào. 

                   Chuyện kể rằng có anh học trò nghèoNhưng quyết tâm lên thành phố luyện thiĐến bựa cơm thức ăn nỏ có chiNên lấy gộ đẹo thành hình con cá.Nướng cháy đen để nỏ ai biết giảLấy cớ để xin nước mắm về ănNgười quê mình dù cuộc sống khó khănNhưng nổi tiếng là thông minh, hiếu học.Nơi sản sinh bao Anh Hùng Dân TộcCó Bác Hồ, vị Lãnh Tụ kính yêuCụ Nguyễn Du nổi tiếng với truyện KiềuĐược công nhận là “Danh Nhân Văn Hóa”. Quê mình xưa kia đất cằn sỏi đáLà chốn lưu đày của những sỹ phuNơi đày ải cũng là chốn lao tùCủa bậc Thánh Hiền bao đời yêu nước.Đó là tổ tiên Cha Ông đi trướcLà những con người học rộng tài caoLà cội nguồn đất học tận mai sauTrên đất nước Việt Nam luôn khẳng định.Dân Xứ Nghệ sống thường hay thẳng tínhNên nhiều khi vì rứa mất lòng ngườiGiọng quê mình khó nghe với nhiều nơiNhưng con nhớ đừng đổi mà mất gốc.Người quê ta luôn tự hào Dân TộcSống nghịa tình, đùm bọc yêu thương Dù đi mô khắp trên mọi nẻo đườngVẫn tự hào mình là người Xứ Nghệ.Mai này lớn đi năm châu bốn bểThì con luôn phải nhớ lấy lời ChaNgười Nghệ Tịnh sẹ mại mại một nhàLuôn ghi tâm, để hướng về nguồn cội Thơ sưu tầm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.