Lấy Chồng xứ Nghệ

Anh hỏi em sao anh chẳng dịu dàng
Mà em lại yêu anh nhiều đến thế
Em thỏ thẻ vì quê anh xứ Nghệ
Chẳng buông lời dịu ngọt phải không anh?!

Em biết người xứ Nghệ sống chân tình
Nên yêu em, anh không cần phải nói
Em yêu anh, làn da nâu rắn rỏi
Phải lớn lên trong nắng gió thiên tai.

Thương cha anh nặng gánh cả bờ vai
Vẫn hi sinh nuôi con mình ăn học
Thương mẹ anh vì mưu sinh khó nhọc
Cả cuộc đời nơi ruộng cạn đồng sâu.

Em mến anh ngay từ buổi ban đầu
Trong câu hát giận thương bài ví dặm
Trai xứ Nghệ mộc mạc mà đằm thắm
Tin rằng anh, yêu sẽ chẳng đổi thay.

Hẹn hò nhau, rồi cũng đến một ngày
Bước bên anh, em môi hồng chúm chím
Ngày én chao nghiêng gọi mùa xuân chín
Em rạng ngời trong chiếc áo cô dâu

Em không còn sợ mất anh nữa đâu
Vì từ nay em là dâu xứ Nghệ
Vẫn yêu anh, và yêu nhiều hơn thế
Anh của em, em là của miền Trung.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.